|
Chúng ta vừa được thánh Luca tường thuật lại cho chúng ta một câu chuyện
thật đẹp, có một không hai trong Lịch sử loài người: Chuyện Đức Maria,
mẹ của Thiên Chúa nhập thể làm người đi thăm người chị họ già cả của
mình trong lúc bà đang cưu mang một người con của ân điển trong lòng.
Phải nói rằng đây là một câu chuyện tuyệt đẹp đặc biệt vì nó mang lại
những hiệu quả tuyệt vời cho cả người viếng thăm và người được thăm
viếng.
Với người được viếng thăm thì con của bà nhận được hồng ân cao cả là
được khỏi tội nguyên tổ ngay từ khi còn ở trong lòng mẹ. Với người đi
thăm viếng thì cuộc viếng thăm đã là một cơ hội cho sự ra đời của một
bài ca ca tụng tình thương của Thiên Chúa đẹp đến mức độ Giáo Hội đã
phải dùng để cầu nguyện hằng ngày cho những giây phút thánh thiêng nhất
để kết thúc một ngày sống trên đời. Bài ca đó là bài ca Magnificat- Linh
hôn tôi ngợi khen Đức Chúa...
Trong bài ca này, hầu như Đức Maria đã không nài xin gì
cùng Thiên Chúa, kể cả những điều chính đáng và cần thiết nhất cho cuộc
đời của mình. Chẳng hạn như xin được bình an, khỏe mạnh trong thời mang
thai, xin cho mẹ tròn con vuông khi sinh, xin cho thánh Giuse làm ăn khá
giả để nuôi gia đình, xin cho mình được thánh thiện đóng tròn vai trò
làm Mẹ Thiên Chúa.
Tất cả những điều đó giả sử Đức Maria có xin thì cũng là chính đáng. Tuy
nhiên Người đã không xin vì Người hiểu rằng tạ ơn thì
tốt hơn là xin ơn. Người chỉ nói lên niềm vui đang dâng lên
trong lòng mình, rồi biến niềm vui đó thành lời chúc tụng: "Linh hồn tôi
ngợi khen Thiên Chúa. Tâm trí tôi hớn hở reo mừng trong Chúa là Đấng Cứu
dộ tôi". Lời ngợi khen dâng lên tự phát, nhẹ nhàng, hồn nhiên, không cầu
kỳ, gò bó, gọt dũa.
Chúng ta tự hỏi: Tại sao đức Maria lại có thể
đem hết tâm trí để chúc tụng Thiên Chúa như vậy?
Có hai lý do: Người biết sống phó thác và Người có tâm hồn nhạy cảm.
+ Trước hết Đức Maria biết sống phó thác.
Phó thác là thế nào?
Vào một ngày thu, chim quạ nói chuyện với chim én chưa đầy một
tuổi :
- Như tôi thấy, em sắp sửa đi xa phải không? Em đi đâu vậy?
Én
trả lời:
- Ở đây trời sẽ lạnh hơn, em chịu lạnh không được, nên sẽ bay đến một
miền ấm áp hơn.
Chim quạ chế nhạo:
- Nhưng em mới sinh ra vài tháng thôi, sao em biết có một miền ấm áp hơn
để em không vì chết lạnh ?
Én trả lời:
-
Thiên Chúa, Đấng đặt trong lòng em cái mong ước tìm về một nơi ấm áp, sẽ
không bao giờ phỉnh gạt em đâu. Em tin vào Đấng đó, nên em sẽ bay đi.
Người sống phó thác là người có một niềm tin tương tự như vậy. Người đó
luôn biết rằng có Thiên Chúa hướng dẫn đời mình. Mình được che chở, giữ
gìn. Điều quan trọng không phải là cái gì sẽ xảy đến, nhưng là mình có
tìm thấy ý Chúa trong những điều Chúa cho xảy đến với mình hay không.
Nếu có tìm thì sự dữ cũng có thể trở thành sự lành. Và như vậy thì vẫn
có thể an tâm.
Người cũng tin chắc rằng: người càng nghèo khó và bất hạnh
thì càng được Thiên Chúa che chở, giữ gìn. Bởi thế Người mới nói: "Người
nghèo đói được no đầy ơn phúc. Kẻ giàu sang bị đuổi về tay không". Và
người khiêm tốn nhận mình thuộc hạng nghèo khó, nghĩa là
thuộc hạng người có phúc. Vì thế càng phải chúc tụng Thiên Chúa hơn.
+ Tiếp đến Đức Maria còn có tâm hồn nhạy cảm
Nhạy cảm với cái tốt đẹp và những niềm vui là những điều không thế không
có trong cuộc sống. Nếu chỉ thấy toàn đau buồn trong cuộc sống thì không
thể chúc tụng mà cuộc đời chỉ có thể buồn chán, than vãn.
Đây là những lời rất hay của một bài thơ
Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.
Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vuợt qua nó.
Cuộc sống thì rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.
Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.
Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.
Cuộc sống như một sự bí ẩn, hãy khám phá nó.
Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.
Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.
Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.
Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.
Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.
Và cuộc sống thì vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá hủy nó.
Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.
Phải là những người biết nhạy cảm lắm mới có thể cảm nghiệm được những
giá trị của những niềm vui nỗi buồn của cuộc sống.
Đức mẹ luôn nhạy cảm với các ơn mà Thiên Chúa ban cho mình mỗi ngày.
Những ơn này Chúa thường ban một cách thật kín đáo qua một cuộc sống
không có gì là hào nhoáng. Ơn của Chúa không bao giờ thiếu, nhưng phải
biết nhận ra. Cần có con mắt thật tinh, lòng thật ngay. Mắt tâm hồn Đức
Maria luôn thật tinh và lòng Người thật ngay vì thế Người nhận thấy đời
mình tràn đầy ơn phúc: "Đấng Toàn năng đã làm cho tôi những điều
cao cả".
Ngoài những ơn cá nhân Đức Maria còn nhạy cảm với những ơn Thiên Chúa
ban cho toàn dân mình suốt chiều dài của lịch sử dân tộc. Ơn Chúa bao
trùm tất cả lịch sử Israel, từ Abraham cho đến muôn đời. Đó cũng lại là
một lý do để dâng lời chúc tụng.
Chúng ta hãy tập cho mình có được lời cầu kinh chúc tụng
Thiên Chúa như Đức Mẹ Maria. Vì chỉ khi nào chúng ta biết cầu nguyện như
thế thì lời cầu nguyện của chúng ta mới đẹp lòng Chúa và ơn Chúa sẽ đến
với chúng ta.
Phải nhìn nhận rằng cách chúng ta cầu nguyện và cách chúng
ta sống gắn liền nhau. Sống cách nào thì sẽ cầu nguyện như vậy. Cách cầu
nguyện phản chiếu cách sống của mỗi người. Điều đó có nghĩa là chỉ khi
nào chúng ta theo gương Đức Maria trong cách sống của Người thì chúng ta
mới có thể theo gương Người trong cách cầu nguyện của Người.
Một linh mục để ý người đàn bà đang ngồi trong nhà thờ trống vắng, hai
tay ôm đầu. Một giờ, rồi hai giờ trôi qua và bà ta vẫn ngồi yên ở đấy.
Nghĩ rằng bà đang có chuyện đau khổ trong tâm hồn và ao ước được giúp
đỡ, ngài đứng dậy đến bên bà và nói
- Tôi có thể giúp bà được gì không?
Bà nói
- Thưa cha không! Con cám ơn cha. Con đang có tất cả những điều con cần.
Các người láng giềng của nhà thần bí Hồi giáo, Farid, đã thuyết phục ông
đến kinh đô ở Delhi để xin hoàng đế Akhar ban cho dân làng một ân huệ.
Farid đến cung điện và gặp lúc Akhar đang đắm mình cầu nguyện.
Khi hoàng đế cầu nguyện xong, Farid hỏi:
- Nhà vua vừa cầu nguyện như thế nào?
Vua đáp:
- Ta cầu xin Đấng nhân từ ban cho ta sự thành công, giàu có và được sống
lâu.
Vừa nghe xong, Farid liền quay lưng lại và bỏ đi. Vừa đi ông vừa nói:
- Ta đến gặp một vị vua. Thế mà ta lại gặp một người ăn xin, không khác
gì những hạng người khác!
Mẹ thánh Têrêsa nói cầu nguyện không phải là xin xỏ mà là phó thác.
Mẹ Maria đã làm gương cho chúng ta điều đó.
Một nhân chứng đương thời với tổng thống A. Lincoln, kể lại rằng:
- Đêm ấy tôi không ngủ được. Tôi bèn thử dợt lại những gì phải nói trước
công chúng sáng hôm sau đó. Đã quá nửa đêm, đúng ra là gần hừng đông.
Chợt tôi nghe có tiếng thầm thì trong phòng Tổng Thống ngủ. Cửa phòng hé
mở. Theo bản năng. Tôi bước lại gần và thấy một cảnh không thể nào quên
được. Tôi thấy Tổng Thống đang quì bên một cuốn Kinh Thánh đang mở. Ánh
sáng trong phòng chỉ vừa đủ. Lưng ngài quay về phía tôi nên không thấy
tôi vào. Tôi đứng lặng một lúc, quá đỗi bàng hoàng và kinh ngạc. Rồi tôi
nghe Tổng Thống cầu nguyện :
- Lạy Chúa, Chúa đã nghe lời cầu khấn của Salômon trong đêm khuya, xin
cho được ơn khôn ngoan. Xin Chúa nhậm lời con đây, con không thể dẫn dắt
dân tộc này nếu Chúa không ra tay giúp đỡ con. Con là kẻ nghèo hèn và
tội lỗi. Lạy Chúa, Chúa đã nhậm lời cầu xin của Salômon, xin hãy nghe
lời con nài van mà cứu lấy đất nước này!
Vâng chúng ta hãy cầu nguyện như thế để được Chúa nhậm lời. Amen. |